Cả chuyên mục này gói vào một hình: xâu hạt vào một sợi dây. Hạt nào phải vào trước hạt nào, và tuột một hạt ở giữa thì phải tháo ngược lại tới đó.
Đếm hạt không cho biết mất bao lâu
- Mười hạt rời thì bỏ vào hộp một lúc là xong — không có thứ tự nào;
- Ba hạt phải xâu đúng thứ tự thì lâu hơn mười hạt rời, vì phải xong hạt này mới tới hạt kia;
- Nên cái phải đếm không phải số hạt mà là số cặp phải vào trước sau.
Đây là câu mở của cả phần: đếm việc thì không ra thời gian, đếm ràng buộc mới ra.
Có sợi dây bắt buộc và có sợi tự mình buộc
- Hạt sau cần hạt trước làm chỗ tựa — dây thật, không tháo được;
- Hai hạt cùng chờ một cái kim mà kim chỉ có một — xin thêm kim là hai hạt vào cùng lúc;
- Hoặc chỉ vì mình có một đôi tay — nhờ người là xong, hoặc giãn ra vài buổi.
Hai loại sau trông y như dây thật khi nhìn từ ngoài, vì chúng cũng bắt các hạt vào lần lượt. Cách phân biệt gọn: hỏi nếu có hai cái kim, hoặc có thêm một đôi tay, thì hai hạt này có vào cùng lúc được không.
Sợi dài nhất quyết định lúc nào xong
- Trong một chùm nhiều nhánh, chỉ nhánh dài nhất định ngày kết thúc;
- Xâu nhanh một nhánh ngắn không làm cả chùm xong sớm hơn, dù nhánh ấy nhiều hạt và khó;
- Và hạt khó với hạt chặn không nhất thiết là một — hạt khó nhất nhiều khi nằm ở nhánh thong thả.
Nên trước khi ngồi xuống xâu, việc đáng làm là trải cả chùm ra xem nhánh nào dài nhất. Mười phút ấy đổi được nhiều ngày, vì nó quyết định mọi buổi sau ngồi xâu hạt nào.
Tuột một hạt ở giữa
- Tuột gần đầu dây thì còn cả quãng sau để bù, và thường bù được;
- Tuột gần cuối thì không còn gì phía sau, mất bao nhiêu là mất bấy nhiêu;
- Nên hạt nào dễ tuột thì xâu sớm, để nếu tuột thì còn đường xoay.
Và chỗ để dành thời gian dự phòng không phải rải đều giữa các hạt mà gom về cuối sợi. Dự phòng rải đều thì bị tiêu hết lúc nào không hay; gom một cục thì nó còn nguyên tới đúng lúc cần.
Có hạt xâu vào dây khác
- Vài hạt chỉ vừa một cái lỗ mà lỗ ấy nằm ở quá khứ — qua rồi thì không xâu vào được nữa;
- Chúng không có mốc nào nhắc, nên phải tự tìm ra và xâu trước tất cả;
- Và vài hạt khác thì xâu càng sớm càng lớn — loại này để lâu không phải là chờ, mà là mất.
Hai loại ấy không nằm trong sợi dây đang xâu, nên chúng vắng mặt trong mọi danh sách viết theo trí nhớ. Chúng chỉ hiện ra khi hỏi từng hạt: bỏ nó hôm nay thì mai xâu lại được không.
Cái còn lại sau khi chuỗi đã xâu xong
Hạt thì có hạt rơi, dây thì có lúc đứt, kim thì mượn của người. Nhưng người đã xâu trọn một chuỗi một lần thì giữ được một thứ không nằm trong chuỗi: biết hạt nào phải vào trước, hạt nào xâu được cùng lúc, và hạt nào không chờ được.
Thứ ấy không ai cấp, không ai thu hồi, và nó dùng được cho chuỗi sau — kể cả chuỗi bằng hạt khác, trên một sợi dây khác. Đó cũng là câu gọn nhất cho cả trang này: đi giữa hai đầu không phải là gom thật nhiều hạt, mà là biết chúng phải vào dây theo thứ tự nào — và nhớ rằng vài thứ đáng giá nhất thì không cần dây nào cả.
Vì sao nên trải cả chùm ra trước khi ngồi xâu
- Ngồi xâu ngay thì bắt đầu từ hạt dễ nhất, vì tay tự tìm cái vừa tầm;
- Hạt dễ thường không nằm trên nhánh dài, nên xâu xong vẫn chưa gần đích hơn chút nào;
- Trải ra xem thì thấy ngay nhánh nào dài, và biết buổi đầu nên xâu hạt nào.
Đây là việc rẻ nhất và bị hoãn nhiều nhất trong cả trang này — cùng loại với mọi việc khác ở đây: không ai yêu cầu, không có hạn nào nhắc, và làm xong thì không có gì để trưng ra. Nhưng nó là việc quyết định mọi buổi sau.
Với mọi việc thật — giấy tờ đi lại, lưu trú, gia hạn, hồ sơ, và mọi quyết định liên quan tới cư trú hay nghề nghiệp — phần trên chỉ là cơ chế. Việc thật phải hỏi cơ quan có thẩm quyền sở tại, cơ quan đại diện Việt Nam hoặc luật sư.
Vì sao đếm hạt không cho biết mất bao lâu?
Vì mười hạt rời bỏ vào hộp một lúc là xong, còn ba hạt phải xâu đúng thứ tự thì lâu hơn. Cái phải đếm là số cặp phải vào trước sau.
Làm sao biết một sợi dây là dây thật?
Hỏi: nếu có hai cái kim, hoặc có thêm một đôi tay, thì hai hạt này có vào cùng lúc được không. Có thì đó không phải dây thật mà là hoàn cảnh.
Nên xâu hạt dễ tuột vào lúc nào?
Sớm, gần đầu dây — tuột gần đầu thì còn cả quãng sau để bù, tuột gần cuối thì mất bao nhiêu là mất bấy nhiêu.
Cái còn lại sau khi xâu xong là gì?
Biết hạt nào phải vào trước, hạt nào xâu được cùng lúc, hạt nào không chờ được. Thứ ấy không ai cấp, không ai thu hồi, và dùng được cho chuỗi sau trên sợi dây khác.