AnDo.com.vnẤn Độ nhìn từ Việt Nam
Làm ăn và thương mại

Rút ngắn quãng hay chia lại gánh: hai hướng, và hướng rẻ hơn ít được chọn

Trước một quãng nặng có đúng hai hướng. Một hướng là thương lượng, hướng kia là kỹ thuật — và hướng kỹ thuật thường rẻ hơn nhưng phải chủ động mới nghĩ tới.

A schematic of one long bar shown twice, once shortened and once split into two shaded halves, thin outlines on paper, no text

Trước một quãng nặng có đúng hai hướng. Một hướng là thương lượng, hướng kia là kỹ thuật — và hướng kỹ thuật thường rẻ hơn nhưng phải chủ động mới nghĩ tới.

Hai hướng khác nhau ở chỗ nào

  • Chia lại gánh — quãng vẫn dài như cũ, chỉ đổi ai chịu; một bên nhẹ đi đúng bằng bên kia nặng lên;
  • Rút ngắn quãng — không ai phải nhận thêm gì, và cả ba khoản tốn của quãng đều giảm theo;
  • Chúng độc lập — làm hướng này không cản hướng kia, và làm cả hai thì hiệu quả cộng lại.

Điểm thứ hai đáng nhấn: rút ngắn không phải trò có tổng bằng không, nên nó không cần ai nhượng bộ ai. Đây là khác biệt lớn nhất giữa hai hướng.

Bốn cách rút ngắn quãng

  • Bỏ bớt mắt xích công nhận — nếu có mắt nào không ai thật sự dùng kết quả của nó;
  • Cho các mắt chạy song song thay vì nối tiếp, với những mắt không phụ thuộc nhau;
  • Bỏ việc chờ đủ bộ — xét từng thứ khi nó tới thay vì gom lô;
  • Gửi vào đúng chặng đầu kia đang xét — lệch nhịp gây ra phần quãng mà không ai làm gì sai.

Cách thứ hai thường cho kết quả lớn nhất và ít bị thử nhất, vì thứ tự các mắt hay được coi là bắt buộc trong khi phần lớn chỉ là thói quen. Kiểm rất đơn giản: với mỗi mắt, hỏi nó có cần kết quả của mắt trước mới làm được không.

Vì sao hướng thương lượng được bàn nhiều hơn

  • Nó tự bật ra khi có chuyện — câu hỏi đầu tiên lúc trục trặc luôn là ai chịu;
  • Nó có đối tượng rõ ràng — có người để bàn, có điều khoản để sửa;
  • Hướng kia không có ai thúc — không ai đi hỏi vì sao quãng này dài, trừ khi tự đặt câu hỏi ấy.

Vậy nên hướng đắt hơn được bàn nhiều, còn hướng rẻ hơn nằm im — không phải vì ai chọn sai mà vì một hướng có người nhắc còn hướng kia thì không.

Thứ tự nên làm

  • Rút ngắn trước, vì nó không đòi nhượng bộ và làm mọi cách chia sau đó đều nhẹ hơn;
  • Đo lại quãng sau khi rút — nhiều trường hợp tới đây đã không còn đáng bàn chuyện chia;
  • Nếu vẫn nặng thì mới chia lại, và lúc ấy chia một quãng ngắn dễ thoả thuận hơn nhiều;
  • Ghi lại cách chia đã thống nhất, vì phần lớn tranh cãi về sau là tranh cãi về việc đã thống nhất gì.

Bước thứ hai hay bị bỏ, và bỏ nó thì cuộc thương lượng diễn ra trên một con số cũ — thường là con số làm hai bên xa nhau hơn mức cần thiết.

Khi nào rút ngắn không còn cửa

Ba trường hợp, và nhận ra chúng thì thôi tốn công:

  • Mọi mắt đều phụ thuộc nhau thật — không mắt nào chạy song song được;
  • Phần dài nhất nằm ở phía đầu kia và không ai bên này tác động được;
  • Nhịp xét của đầu kia thưa — đây là ràng buộc cứng, chỉ chọn được thời điểm gửi chứ không rút được.

Trong cả ba trường hợp, quãng là một ràng buộc chứ không phải một vấn đề chưa giải, và việc đáng làm là chia gánh cho rõ rồi tính nó vào giá — thay vì để nó lơ lửng và hiện ra vào lần đầu tiên có chuyện.

Tính nó vào giá là việc nghe khô khan nhưng nó đổi được cả cách hai bên nói chuyện. Một khoản đã nằm trong giá thì thành thứ bàn được: so được với phương án khác, cắt được khi quãng ngắn lại, và không ai phải giả vờ rằng nó bằng không. Còn một khoản để lơ lửng thì mỗi bên tự ước trong đầu một con số khác nhau, và hai con số ấy chỉ gặp nhau đúng lúc đã muộn.

Cũng nên nói rõ giới hạn của cả hai hướng. Không hướng nào làm quãng biến mất, và không hướng nào làm rủi ro biến mất — chúng chỉ đổi độ dài và đổi chỗ đứng. Đọc chuyên mục này như một cách tìm phương án xoá hẳn rủi ro là đọc sai; cái nó cho là biết rõ rủi ro đang nằm ở đâu, để không ai phải ngạc nhiên vào đúng lúc không nên ngạc nhiên.

Với mọi việc thật — hợp đồng, thanh toán, hải quan, bảo hiểm, tranh chấp — phần trên chỉ là cơ chế. Việc thật phải hỏi cơ quan có thẩm quyền sở tại, cơ quan đại diện Việt Nam hoặc luật sư.

Vì sao rút ngắn không cần ai nhượng bộ?

Vì nó làm cả ba khoản tốn của quãng giảm cho cả hai bên, không phải chuyển phần của bên này sang bên kia. Chia lại gánh thì ngược lại, một bên nhẹ đúng bằng bên kia nặng.

Cách rút ngắn nào hay bị bỏ sót nhất?

Cho các mắt chạy song song, vì thứ tự các mắt hay bị coi là bắt buộc trong khi phần lớn chỉ là thói quen. Kiểm bằng cách hỏi mỗi mắt có cần kết quả của mắt trước không.

Vì sao phải đo lại quãng trước khi thương lượng?

Vì sau khi rút ngắn, nhiều trường hợp không còn đáng bàn chuyện chia nữa. Bỏ bước này thì cuộc thương lượng diễn ra trên một con số cũ, làm hai bên xa nhau hơn mức cần.

Khi không rút ngắn được thì làm gì?

Chia gánh cho rõ rồi tính nó vào giá, thay vì để nó lơ lửng. Lúc ấy quãng là một ràng buộc chứ không phải vấn đề chưa giải.

Cần tư vấn cụ thể cho trường hợp của bạn?

Chúng tôi sẽ liên hệ trong vòng 24 giờ.

Đăng ký tư vấn ngay

Bài viết liên quan

Bạn cần hỗ trợ thêm?

Để lại thông tin, chúng tôi sẽ liên hệ trong 24 giờ.

hoặc
Gọi ngay +849.219.219.88