Lần công nhận đầu thường có hạn ngắn nhất, các lần sau dài dần. Nên tỉ số ở chuyên mục này không phải một con số mà là một dãy — và việc dài chỉ khởi động được ở quãng sau của dãy ấy.
Đọc tỉ số như một con số đứng yên là bỏ mất chính cái quyết định: nó đang ở đoạn nào của dãy.
Vì sao lần đầu luôn là lần ngắn nhất
- Bên công nhận chưa có gì để dựa vào — chưa có lần nào trước đó để xem đã diễn ra thế nào;
- Hạn ngắn là cách hạ rủi ro rẻ nhất cho bên công nhận, vì nó dời quyết định thật sang lần sau;
- Chi phí của hạn ngắn rơi vào bên kia — nên không có áp lực nào buộc phải cấp dài hơn ngay từ đầu.
Ba điều ấy làm cho quãng đầu của dãy không phản ánh gì về việc mình định làm. Nó chỉ phản ánh rằng chưa có lịch sử. Đọc nhầm nó thành đánh giá về việc là đọc sai ngay từ bước một.
Dãy ấy lên theo cách nào
- Lên theo bậc chứ không lên đều — có những lần lặp lại đúng hạn cũ, rồi một lần nhảy;
- Bậc nhảy gắn với số lần đã trót lọt, không gắn với độ dài đã ở;
- Có trần — quá một mức thì không dài thêm nữa dù lặp bao nhiêu lần.
Điểm thứ hai đáng dừng lại: thứ tích luỹ là số lần đã qua trót lọt, không phải tổng thời gian. Hai người ở cùng một quãng thời gian mà một người qua nhiều lần hơn thì người ấy đang ở đoạn cao hơn của dãy.
Dãy đứt thì lùi về đâu
Đây là tính chất nặng nhất của dãy: nó không lùi một bậc mà lùi về đầu.
- Một lần gián đoạn xoá phần đã tích, vì cái tích được là chuỗi liên tục chứ không phải tổng;
- Gián đoạn không nhất thiết do lỗi — đủ loại nguyên nhân ngoài tầm cũng cắt chuỗi như nhau;
- Bắt lại từ đầu nghĩa là quay về đoạn hạn ngắn nhất, đúng lúc việc đang ở giữa chừng.
Hệ quả trực tiếp: giá trị của chuỗi liên tục lớn hơn giá trị của bất kỳ lần nào trong chuỗi. Người hiểu điều này sẽ giữ chuỗi bằng mọi giá, kể cả khi một mắt xích riêng lẻ trông như không cần thiết.
Chọn lúc bắt đầu việc dài
Nếu tỉ số là một dãy đi lên thì câu hỏi không còn là làm được hay không, mà là bắt đầu ở đoạn nào của dãy:
- Bắt đầu quá sớm — việc dài gặp đúng quãng hạn ngắn nhất, nên số lần phải làm lại giữa chừng là cao nhất;
- Bắt đầu sau vài vòng — hạn đã lên bậc, cùng một việc nay chỉ cắt qua vài mốc;
- Chờ tới trần — an toàn nhất về tỉ số nhưng tốn cả quãng chờ, và quãng ấy cũng là một khoản mất.
Không có đáp án chung cho ba cách. Nhưng có một phép so sánh dùng được: đặt số lần phải làm lại nếu bắt đầu ngay cạnh độ dài quãng chờ để lên bậc. Cái nào lớn hơn thì bỏ cái ấy.
Đọc một nơi bằng hình dạng của dãy
Hai nơi có thể cùng một trần mà hình dạng dãy khác hẳn, và khác biệt ấy quan trọng hơn trần:
- Dãy lên nhanh — chỉ vài vòng đã tới mức dùng được, nên quãng khởi động ngắn và người mới tới không bị kẹt lâu;
- Dãy lên chậm và nhiều bậc — trần cao nhưng phải rất lâu mới tới, nên với phần lớn người thì trần ấy không có thật;
- Dãy phẳng — không lên, mọi lần như nhau, và khi đó tỉ số đúng là một con số đứng yên như cách đọc mở đầu tưởng.
Người ở lâu thường mô tả nơi mình sống bằng trần, vì họ đã ở đó. Người sắp đến cần con số khác: bao nhiêu vòng thì tới mức dùng được — đó mới là con số họ sẽ sống cùng trong quãng đầu.
Dãy ấy đọc trước được không
Hình dạng dãy không được công bố, nhưng nó để lại dấu ở ba chỗ đọc được:
- Hỏi những người đi trước đang ở vòng thứ mấy và hạn hiện tại của họ — vài người ở các vòng khác nhau là đủ dựng ra hình dạng;
- Xem có ai ở đây đã làm được việc dài hay không — nếu có thì trần đủ cao và tới được, nếu không thì hoặc trần thấp hoặc quá xa;
- Đếm số người bỏ giữa chừng ở cùng một vòng — nếu nhiều người dừng ở đúng một chỗ thì đó là chỗ dãy có một bậc khó.
Ba dấu này đọc được trước khi mình bắt đầu, và chúng đáng giá hơn bất kỳ con số nào nghe được về trần. Một trần cao mà không ai trong tầm nhìn đã tới được thì trần ấy chưa phải một sự kiện có thật với người sắp đến.
Hai người cùng một chỗ mà khác đoạn dãy
- Một người mới tới và một người đã qua nhiều vòng chịu hai tỉ số khác hẳn nhau dù cùng làm một việc ở cùng một chỗ;
- Nên lời khuyên của người ở đoạn cao không dùng được cho người ở đoạn thấp — họ mô tả đúng cái họ đang sống, nhưng không phải cái người kia đang sống;
- Và ngược lại, người mới hay ước lượng cả nơi ấy bằng đoạn đầu của dãy, tức là đánh giá thấp cái nơi ấy có thể thành sau vài vòng.
Hai sai lệch này ngược chiều nhau và đều bắt nguồn từ một chỗ: coi tỉ số là thuộc tính của nơi chốn, trong khi nó là thuộc tính của cặp nơi chốn và vị trí trên dãy.
Cách hỏi tránh được cả hai: không hỏi ở đây thế nào, mà hỏi ở vòng thứ mấy thì thế nào — rồi đối chiếu với vòng mình sắp ở. Hai câu hỏi ấy nghe gần giống nhau nhưng cho hai bức tranh khác hẳn, và chỉ bức thứ hai dùng được để quyết định.
Với mọi việc thật — giấy tờ đi lại, lưu trú, gia hạn, hồ sơ — phần trên chỉ là cơ chế. Việc thật phải hỏi cơ quan có thẩm quyền sở tại, cơ quan đại diện Việt Nam hoặc luật sư.
Vì sao lần công nhận đầu thường ngắn nhất?
Vì bên công nhận chưa có lần nào trước để dựa vào, và hạn ngắn là cách hạ rủi ro rẻ nhất cho họ. Nó phản ánh việc chưa có lịch sử, không phản ánh gì về việc mình định làm.
Thứ tích luỹ được là thời gian hay số lần?
Số lần đã qua trót lọt, không phải tổng thời gian đã ở. Hai người cùng một quãng thời gian mà một người qua nhiều lần hơn thì người ấy ở đoạn cao hơn của dãy.
Dãy đứt thì lùi bao nhiêu?
Về đầu, không phải lùi một bậc — vì cái tích được là chuỗi liên tục chứ không phải tổng. Nên giá trị của chuỗi lớn hơn giá trị của bất kỳ lần nào trong chuỗi.
Người sắp đến nên hỏi con số nào?
Bao nhiêu vòng thì tới mức hạn dùng được, chứ không phải trần là bao nhiêu. Người ở lâu hay mô tả bằng trần vì họ đã ở đó, còn quãng đầu mới là quãng người mới sống cùng.