Bên xét không chọn chế độ tuỳ hứng. Họ chọn theo việc chọn sai thì ai chịu và chịu bao nhiêu, và hiểu được điều đó thì đoán được họ sẽ đọc hồ sơ theo cách nào.
Đặt mình vào phía bên kia là cách nhanh nhất để thôi đoán mò, và nó cũng là bước chuẩn bị cho việc đọc chiều ngược của quan hệ này.
Hai kiểu sai, và chúng không đối xứng
- Nhận nhầm một người không đạt — cái sai này hiện ra rõ, có người cụ thể để chỉ, và thường đổ lên đầu người đã quyết;
- Bỏ sót một người đạt — cái sai này gần như không bao giờ lộ ra, vì người bị bỏ sót đi mất và không ai biết đã mất gì.
Hai kiểu sai ấy không cân nhau về hậu quả cho người xét, và mọi thứ còn lại theo sau điều đó. Người xét sẽ tự nhiên nghiêng về cách làm giảm kiểu sai thứ nhất, kể cả khi nó làm tăng kiểu sai thứ hai rất nhiều.
Vì sao điều đó đẩy họ về chế độ kết quả
- Kết quả chỉ ra được — khi bị hỏi, họ có thứ để đưa ra thay vì phải kể lại cảm nhận;
- Kết quả chia sẻ trách nhiệm — phép thử là của một bên khác, nên quyết định không hoàn toàn là của họ;
- Quá trình thì ngược lại — tin một nơi là một phán đoán cá nhân, và phán đoán cá nhân thì khó bảo vệ.
Vậy nên càng phải giải trình nhiều, bên xét càng nghiêng về chế độ kết quả — không phải vì họ tin phép thử hơn, mà vì phép thử che được cho họ.
Khi nào họ quay về chế độ quá trình
Ba trường hợp, và nhận ra chúng thì biết nên đưa ra thứ gì:
- Không có phép thử nào cho việc ấy — buộc phải dựa vào quá trình dù không muốn;
- Chính họ chịu hậu quả lâu dài của việc chọn sai — lúc ấy thứ che cho họ không còn quan trọng bằng chọn đúng;
- Số người phải xét rất ít — đủ thời gian để tìm hiểu từng trường hợp, nên phép thử mất ưu thế về tốc độ.
Trường hợp thứ hai đáng chú ý nhất: người sẽ phải làm việc lâu dài với lựa chọn của mình thường xét kỹ hơn và xét theo quá trình nhiều hơn so với người chỉ lọc hồ sơ rồi chuyển đi.
Đoán chế độ trước khi nộp
Bốn câu hỏi, trả lời được bằng quan sát chứ không cần hỏi ai:
- Bên xét phải giải trình với ai không, hay họ tự quyết;
- Họ xét bao nhiêu trường hợp một lúc — nhiều thì gần như chắc chắn theo kết quả;
- Người đọc hồ sơ có phải người sẽ làm việc với mình sau này không;
- Trong việc này đã có sẵn phép thử nào mà cả hai đầu cùng biết chưa.
Bốn câu ấy cho một dự đoán đủ tốt, và quan trọng hơn là chúng chỉ ra nên đưa thứ gì lên trước.
Điều này chuẩn bị cho chiều ngược
Mọi điều trên cũng đúng khi vai đảo lại — khi chính mình là bên xét một thứ đến từ đầu kia. Lúc ấy hai kiểu sai vẫn không đối xứng, thứ che cho mình vẫn hấp dẫn, và cái mình bỏ sót vẫn sẽ không bao giờ lộ ra.
Biết trước điều đó là cách duy nhất để không xếp nhầm một thứ vào ô không đọc được chỉ vì mình chưa có khuôn cho nó. Đây cũng là chỗ chuyên mục này nối sang phần đọc quan hệ theo cả hai chiều, vốn là đặc điểm riêng của trang này.
Có một việc nhỏ làm được ngay khi ở vai người xét, và nó rẻ. Khi gặp một thứ mình không có khuôn để đặt vào, ghi lại rằng mình đã không đánh giá được — thay vì ghi rằng nó không đạt. Hai cách ghi ấy dẫn tới hai việc rất khác nhau về sau: cách thứ nhất để ngỏ khả năng tìm một khuôn khác, cách thứ hai đóng hẳn hồ sơ ấy lại.
Và nếu có thể, đề nghị một phép thử ngắn ngay tại chỗ thay vì kết luận từ giấy. Việc ấy tốn của người xét vài phút, nhưng nó đổi được chế độ cho đúng trường hợp mà chế độ giấy tờ đang đọc thiếu — tức là đúng những trường hợp mà bỏ sót thì không ai biết.
Với mọi việc thật — công nhận văn bằng, hồ sơ nhập học, thị thực, cư trú — phần trên chỉ là cơ chế. Việc thật phải hỏi cơ quan có thẩm quyền sở tại, cơ quan đại diện Việt Nam hoặc luật sư.
Vì sao hai kiểu sai lại không đối xứng?
Nhận nhầm thì hiện ra rõ và có người cụ thể chịu; bỏ sót thì gần như không bao giờ lộ, vì người bị bỏ sót đi mất và không ai biết đã mất gì.
Bên xét chọn chế độ kết quả vì tin phép thử à?
Thường không. Phép thử che cho họ khi phải giải trình, vì nó chỉ ra được và chia sẻ trách nhiệm với một bên khác.
Khi nào bên xét quay về chế độ quá trình?
Khi không có phép thử cho việc ấy, khi chính họ chịu hậu quả lâu dài của lựa chọn, hoặc khi số trường hợp phải xét đủ ít để tìm hiểu từng cái.
Biết điều này có ích gì khi chính mình là bên xét?
Nó nhắc rằng cái mình bỏ sót sẽ không bao giờ lộ ra, nên phải cẩn thận không xếp nhầm một thứ vào ô không đọc được chỉ vì mình chưa có khuôn cho nó.