AnDo.com.vnẤn Độ nhìn từ Việt Nam
Làm ăn và thương mại

Bên nào gánh khoảng chưa được công nhận

Giữa lúc một thứ rời đầu này và lúc đầu kia chấp nhận nó luôn có một quãng không thuộc về ai. Câu hỏi quyết định không phải quãng ấy dài bao lâu mà là trong quãng ấy ai chịu.

A plain wooden crate sitting alone on bare ground between two chalk lines drawn across the dirt, flat daylight, no text

Giữa lúc một thứ rời đầu này và lúc đầu kia chấp nhận nó luôn có một quãng không thuộc về ai. Câu hỏi quyết định không phải quãng ấy dài bao lâu mà là trong quãng ấy ai chịu.

Trang này đọc một quan hệ hai đầu bằng chuỗi công nhận. Chuyên mục này đọc phần nằm giữa các mắt của chuỗi ấy.

Đây không phải phép đếm các lần công nhận

Cách đọc mở đầu của trang đếm một thứ phải được công nhận lại bao nhiêu lần và hỏi ai công nhận. Đơn vị ở đó là một lần — một sự kiện.

Ở đây đơn vị là một khoảng — phần thời gian giữa hai sự kiện, khi chưa bên nào nhận. Hai đại lượng không suy ra nhau:

  • Một quan hệ chỉ có một lần công nhận duy nhất vẫn có thể có một khoảng rất dài và rất nặng trước lần ấy;
  • Một quan hệ qua nhiều lần vẫn có thể nhẹ nếu giữa các lần đều có người rõ ràng đứng ra chịu;
  • Đếm mắt xích không nói gì về khoảng giữa các mắt.

Cũng không phải câu hỏi công nhận dựa trên cái gì

Chuyên mục trước hỏi mỗi lần công nhận dựa trên quá trình hay kết quả. Đó là câu hỏi về cơ sở.

Câu hỏi ở đây xảy ra trước đó: trong lúc chưa có cơ sở nào được chấp nhận thì ai chịu. Một thứ chắc chắn sẽ được công nhận theo kết quả vẫn có một khoảng trước lúc ấy, và khoảng đó vẫn phải có người gánh.

Cũng không phải phép đo xoay xở trong lúc chờ

Có một cách đọc khác hỏi một nơi đang chờ một thứ từ ngoài thì xoay được không — có thứ nào thay tạm trong lúc chờ hay không. Đơn vị ở đó là một nơi và một danh sách.

Ở đây đơn vị là một khoảng của một lần sang đầu kia, và câu hỏi là ai chịu. Hai câu này tách nhau rất rõ:

  • Một bên có thể xoay xở rất tốt trong lúc chờ mà vẫn đang gánh toàn bộ rủi ro của khoảng ấy;
  • Một bên có thể không xoay được gì cả mà lại không chịu rủi ro nào, vì phía kia đã nhận gánh;
  • Xoay xở nói về việc vẫn chạy được không; gánh nói về mất thì ai mất.

Ba trạng thái của việc gánh

  • Bên gửi gánh — thứ ấy còn là của họ cho tới khi đầu kia nhận; mọi rủi ro trong quãng thuộc về họ;
  • Bên nhận gánh — họ coi như đã nhận từ lúc thứ ấy rời đi; quãng giữa là của họ;
  • Một bên thứ ba gánh thay — có người đứng giữa nhận rủi ro, và họ lấy công cho việc đó.

Trạng thái thứ ba đáng chú ý vì nó biến một câu hỏi về rủi ro thành một câu hỏi về chi phí — và chi phí thì chia được, tính được, đưa vào thoả thuận được, trong khi rủi ro thì không.

Vì sao câu hỏi này hay bị bỏ qua

  • Khi mọi việc trót lọt thì không ai thấy quãng ấy — nó chỉ hiện ra lúc có chuyện;
  • Không ai hỏi thì mặc định rơi vào một bên theo tập quán, và bên ấy thường không biết mình đang gánh;
  • Nó không nằm trong bất kỳ con số nào — không phải giá, không phải thời gian, nên các bảng tính bỏ sót nó.

Hệ quả: phần lớn các quan hệ chạy nhiều năm mà chưa bên nào biết mình đang gánh gì, cho tới lần đầu tiên có chuyện. Và lần đầu tiên ấy thường là lần duy nhất cần biết.

Có một cách hỏi cho ra câu trả lời mà không cần chờ tới lần ấy. Đặt một câu duy nhất: nếu thứ này hỏng hoặc mất đúng lúc nó đang ở giữa, thì ai là người không nhận được gì. Câu ấy cụ thể tới mức hai bên khó trả lời khác nhau, và nó tránh được kiểu bàn chung chung về trách nhiệm vốn hay dừng ở chỗ ai cũng thấy mình có lý.

Nếu cả hai bên cùng trả lời rằng bên kia chịu, thì đó chính là dấu hiệu chưa ai gánh — và trạng thái ấy nguy hơn cả trạng thái một bên gánh hết, vì lúc có chuyện thì không có sẵn cách xử lý nào ngoài tranh cãi.

Với mọi việc thật — hợp đồng, thanh toán, hải quan, bảo hiểm, tranh chấp — phần trên chỉ là cơ chế và không thay được hướng dẫn. Việc thật phải hỏi cơ quan có thẩm quyền sở tại, cơ quan đại diện Việt Nam hoặc luật sư.

Đếm số lần công nhận có nói gì về khoảng giữa không?

Không. Một quan hệ chỉ có một lần công nhận vẫn có thể có một khoảng rất dài trước lần ấy, còn nhiều lần vẫn nhẹ nếu giữa các lần đều có người rõ ràng đứng ra chịu.

Xoay xở được trong lúc chờ có nghĩa là không gánh gì không?

Không. Xoay xở nói về việc vẫn chạy được hay không; gánh nói về mất thì ai mất. Một bên xoay rất tốt vẫn có thể đang chịu toàn bộ rủi ro.

Vì sao đưa một bên thứ ba vào lại đáng chú ý?

Vì nó biến một câu hỏi về rủi ro thành một câu hỏi về chi phí, mà chi phí thì chia được, tính được và đưa vào thoả thuận được, còn rủi ro thì không.

Vì sao nhiều quan hệ chạy lâu mà không ai biết mình gánh gì?

Vì khi mọi thứ trót lọt thì quãng ấy không hiện ra, và nó cũng không nằm trong con số nào nên các bảng tính bỏ sót. Nó chỉ lộ ra đúng lần đầu tiên có chuyện.

Cần tư vấn cụ thể cho trường hợp của bạn?

Chúng tôi sẽ liên hệ trong vòng 24 giờ.

Đăng ký tư vấn ngay

Bài viết liên quan

Bạn cần hỗ trợ thêm?

Để lại thông tin, chúng tôi sẽ liên hệ trong 24 giờ.

hoặc
Gọi ngay +849.219.219.88