Ai chịu rủi ro trong quãng ấy thì người đó đặt điều kiện. Đây là cơ chế sinh ra thế mạnh yếu trong một quan hệ hai đầu, và nó không liên quan tới bên nào lớn hơn.
Vì sao gánh lại đi kèm quyền
- Người chịu mất thì đòi được bù — và cái họ đòi chính là quyền đặt thêm điều kiện;
- Người chịu mất thì phải kiểm được — nên họ đòi quyền xem xét, quyền chọn cách làm, quyền dừng;
- Người không chịu mất thì không có cơ sở để đòi gì — mọi yêu cầu của họ đều là nhờ vả chứ không phải điều kiện.
Ba điều ấy làm cho quyền đi theo gánh một cách khá chặt, và điều đó xảy ra mà không bên nào phải tuyên bố gì.
Vì sao lớn nhỏ không quyết định
Một bên rất lớn nhận trả tiền trước và chờ hàng thì họ đang gánh; một bên rất nhỏ giữ hàng cho tới khi được thanh toán thì bên nhỏ đang gánh. Trong cả hai trường hợp, quyền đi theo gánh chứ không đi theo quy mô.
Đây là lý do có những quan hệ mà bên nhỏ hơn lại đặt phần lớn điều kiện, và nó thường bị giải thích nhầm thành chuyện khéo léo hay quan hệ. Nguyên nhân thật đơn giản hơn nhiều: họ đang cầm phần rủi ro.
Vòng tự giữ
Trạng thái này có xu hướng ở nguyên, vì nó tự nuôi:
- Bên gánh đặt điều kiện để bảo vệ mình;
- Điều kiện ấy thường bao gồm việc giữ nguyên cách chia gánh, vì đổi đi là mất quyền;
- Bên kia quen dần với việc không phải chịu, nên cũng không muốn nhận lại.
Vậy nên cách chia gánh trong một quan hệ lâu năm gần như không tự đổi, kể cả khi hoàn cảnh đã khác hẳn lúc nó hình thành.
Điều này cũng giải thích vì sao những lần đổi thật sự thường xảy ra vào đúng ba thời điểm: lúc bắt đầu một quan hệ mới, lúc vừa có một lần trục trặc lớn, và lúc một bên thật sự sẵn sàng dừng. Ngoài ba thời điểm ấy, vòng tự giữ đủ mạnh để mọi đề nghị đổi đều rơi vào im lặng — không phải vì ai phản đối mà vì không bên nào có lý do đủ mạnh để bàn.
Khi muốn đổi thế thì phải đổi gánh trước
Đây là hệ quả dùng được nhất của cả chuyên mục. Muốn có tiếng nói hơn trong một quan hệ, ba việc thường được nghĩ tới đều yếu:
- Thương lượng lại điều khoản — khó, vì bên kia đang có cơ sở để giữ;
- Làm tốt hơn — có ích nhưng không đổi được cấu trúc;
- Tăng khối lượng — làm quan hệ quan trọng hơn nhưng không làm quyền dịch chuyển.
Việc thật sự đổi được thế là nhận gánh một phần quãng — và nhận một cách rõ ràng, có nói ra. Nó tốn, nhưng nó là đường thẳng nhất, vì quyền sẽ đi theo.
Mặt trái, nói cho công bằng
Bên gánh có quyền nhưng cũng chịu ba thứ:
- Vốn và đệm bị khoá ở mọi lượt, kể cả lượt trót lọt;
- Phải có năng lực kiểm — gánh mà không kiểm được là gánh mù;
- Chịu toàn bộ phần đuôi — những lần hiếm nhưng nặng đều rơi vào họ.
Vậy nên nhận gánh không phải luôn đúng. Câu hỏi nên đặt là: phần quyền có được có đáng với phần rủi ro nhận vào không — và câu trả lời phụ thuộc vào việc mình có kiểm được quãng ấy hay không. Nhận gánh một quãng mình không quan sát được là cách nhanh nhất để có quyền trên giấy và mất tiền trên thực tế.
Từ đó ra một nguyên tắc gọn để quyết: chỉ nhận gánh đúng phần quãng mà mình nhìn thấy được. Phần nào mình không quan sát được thì để bên nào quan sát được gánh, hoặc đưa cho một bên thứ ba có mặt ở đó. Cách chia theo tầm quan sát thường khác hẳn cách chia theo thương lượng, và nó bền hơn vì mỗi bên đều có thể làm gì đó với phần của mình.
Cách chia ấy còn có một tác dụng phụ đáng kể: nó làm cả hai bên cùng muốn quãng ngắn lại. Khi mỗi bên gánh đúng phần mình thấy, kéo dài quãng không đẩy chi phí sang ai được, nên không bên nào có lý do để trì hoãn. Trong khi đó, cách chia dồn hết cho một bên lại tạo ra đúng động cơ ngược ở bên còn lại.
Với mọi việc thật — hợp đồng, thanh toán, hải quan, bảo hiểm, tranh chấp — phần trên chỉ là cơ chế. Việc thật phải hỏi cơ quan có thẩm quyền sở tại, cơ quan đại diện Việt Nam hoặc luật sư.
Vì sao quyền lại đi theo gánh?
Vì người chịu mất thì đòi được bù và đòi phải kiểm được, còn người không chịu mất thì mọi yêu cầu chỉ là nhờ vả chứ không có cơ sở thành điều kiện.
Bên nhỏ hơn đặt điều kiện thì giải thích thế nào?
Thường vì họ đang cầm phần rủi ro chứ không vì khéo léo hay quan hệ. Quyền đi theo gánh chứ không đi theo quy mô.
Vì sao cách chia gánh lâu năm không tự đổi?
Vì bên gánh đặt điều kiện giữ nguyên cách chia để khỏi mất quyền, còn bên kia đã quen không phải chịu nên cũng không muốn nhận lại.
Nhận gánh có luôn đáng không?
Không. Nó chỉ đáng khi mình quan sát được quãng ấy. Nhận gánh một quãng không kiểm được là cách nhanh nhất để có quyền trên giấy và mất tiền trên thực tế.